Mấy nay cộng đồng artist và designer khá là sôi nổi về dự thảo luật Sở hữu trí tuệ được thông qua, và AI có thể lấy vô số dữ liệu để tạo sản phẩm phái sinh 1 cách hợp pháp mà rất khó để truy ra
Mình lướt thấy 1 bạn hỏi:
“Dự thảo luật thế này thì có nên học vẽ nữa không?”
Có đôi lúc mình cũng tự hỏi bản thân là:
“Có nên dạy vẽ nữa không?”
Hồi mình bé, mình rất thích ăn mấy thức ăn công nghiệp, kiểu như gà rán KFC.
Mình kiểu thích đến mức mà ngày nào cũng có thể ăn. Mình mong khi lớn lên mình có tiền, kiểu quái gì mình cũng ăn mỗi ngày cho xem
Nhưng bố mình chê gà rán rất nhiều và không thích ăn.
Mình cứ thắc mắc mãi, vì sao ngon thế mà bố lại không thích ăn được nhỉ?
Bố mình sành ăn nhưng ông luôn chỉ thích ăn đồ ăn chất lượng, sạch và chế biến đơn giản và ít gia vị. Không ưa những món công nghiệp. Bố còn nói rằng, muốn biết thức ăn chất lượng không, cứ chế biến đơn giản, ăn hấp và luộc thôi.
Và khi lớn lên, mình thấy nhiều người ở thế hệ trước cũng vậy.
Những người sành ăn, thường tập trung vào vị và chất lượng của nguyên liệu gốc hơn là sự kích thích vị giác.
Khi mình nhìn lại bản thân mình khi mình lớn lên, mình thấy bản thân mình cũng thay đổi.
Mình không còn thích thức ăn công nghiệp nhiều gia vị nữa, mình thích vị của trái cây và thức ăn thật.
Mình đã từng vẽ và dạy vẽ được 6 năm, khi nhìn tranh AI lâu, mình khá là nhạy và dị ứng vì nó tạo cảm giác vô hồn và công nghiệp. Mình rất thích nét của Glen Keane.
Mình cũng từng viết khá nhiều, mình cũng cảm nhận và nhạy cảm với giọng văn công nghiệp của AI.
Khi nhìn lại xung quanh, mình nhận ra 1 mẫu số chung của những người thích cái đẹp của AI và thích dùng AI.
Đó là những người này thường không có taste (thẩm mỹ, khả năng cảm nhận) về nghệ thuật và không có tiêu chuẩn cao về nghệ thuật.
Họ thường không có nền tảng về nghệ thuật.
Những người có taste thực sự vẫn nhìn về tác phẩm chất lượng, như nghệ thuật thời Phục Hưng, âm nhạc cổ điển,…
Mình nhận ra những người đã từng (tự) vẽ, những người đã từng (tự) viết… đều sẽ có “cảm biến” nhạy hơn rất nhiều, dị ứng với thức ăn công nghiệp
Khi thức ăn công nghiệp do AI sản xuất ngày càng nhiều, thì vẫn sẽ có bộ phận không nhỏ có taste nghệ thuật ưa chuộng thức ăn chất lượng.
Nếu 1 xã hội không có taste, thì chẳng ai phân biệt được thức ăn chất lượng và thức ăn rác.
Và để nâng cao khả năng nhận định thì việc giáo dục nghệ thuật càng nên là điều cần thiết. Vì vậy, mình vẫn sẽ tiếp tục dạy vẽ và nghệ thuật.
Nếu bạn là nghệ sĩ, thì giữa 1 biển tranh AI càng ngày càng nhiều, thì sự độc đáo của bản thân bạn sẽ càng ngày càng có giá trị.

