Rất nhiều lần khi mình luyện tập, mình muốn làm, mình muốn bắt đầu 1 thứ gì đó, không ít lần mình cảm thấy nản.

 

Nhưng cũng có nhiều lần mình thấy hứng thú. Tập trung.

 

Mình nhận ra rằng khi mình nản là bởi mình thường… đếm.

 

Vẽ phải đếm xem đã vẽ được bao nhiêu, cần vẽ thêm bao nhiêu..

 

Đăng lên đếm xem được bao nhiêu like, xem được bao nhiêu lượt theo dõi, bao nhiêu người mở mail.

Mở lớp, mở workshop, đếm xem được bao nhiêu người tham gia đăng ký.

 

Muốn vẽ giỏi, viết giỏi nhưng phải đi hỏi xem phải vẽ bao nhiêu năm, viết bao nhiêu chữ, viết bao nhiêu cuốn sách mới được như thế.

 

Rồi chúng ta nhìn sang người khác, chúng ta cũng đếm.

 

Đếm xem họ gặp bao nhiêu lần thất bại trước khi thành công. Đếm xem người khác có bao nhiêu thành tích, đi được bao nhiêu nơi, có bao nhiêu tiền, đã làm bao nhiêu năm,…

 

Và ngày nay chúng ta có rất nhiều thứ thống kê số liệu cho chúng ta đếm. Bao nhiêu like, bao nhiêu người xem, bao nhiêu người thích, bao nhiêu ngày,….

 

Thời nay là sự phát triển của phân tích dữ liệu.

 

Đếm lượt xem, đếm like, đếm share,

 

Đếm calo, đếm buổi tập, …

 

Đếm số chữ, số dòng, số trang,….

 

…….

 

Đếm đếm đếm.

 

Đây là hệ quả của tư duy thành tựu hoá. Lấy con số ra để cụ thể những thứ không thể đong đếm được, như hạnh phúc, thành công, tài năng,…. cho dễ so sánh .

 

“Đếm” ai được số to hơn là người đó hơn.

 

Điều này bắt nguồn sâu xa từ bệnh thành tích khi còn đi học.

 

Người nào điểm cao hơn. Người nào viết văn được nhiều chữ hơn.

 

Người nào đi học chăm (nhiều giờ) hơn, giỏi nhiều môn hơn.

 

Ai ăn nhanh hơn, ai làm nhanh hơn.

 

Và khi chúng ta lớn lên?

 

Ai có số tiền nhiều hơn?

 

Ai làm chăm (nhiều giờ) hơn?

 

Ai có nhiều lượt xem, nhiều lượt tương tác hơn, nhiều lượt theo dõi hơn là người nổi tiếng.

 

Khi bạn liên tục đếm, tâm trí bạn tập trung so sánh với kỳ vọng, so sánh với người khác, tập trung vào tiến độ thay vì quá trình.

 

Vì vậy càng đếm, càng thấy chậm, dễ nản.

 

Trong 1 giờ học mà bạn thấy thích thú, liệu bạn có đếm xem bao lâu nữa thì hết giờ và mong đến khi kết thúc? Hay bạn sẽ tập trung và happy với bài giảng, cảm thấy thời gian trôi sao quá nhanh?

 

Mỗi lần đếm, mình nhận ra mình rất rất dễ mất kiên nhẫn.

 

Còn những lần mình không thấy nản, mình hứng thú, tập trung vì sao?

 

Đơn giản vì mình… không đếm.

 

Mình tập trung cảm giác của bản thân.

 

À mình thấy khi viết, mình có thể định hình ý tưởng tốt hơn, kết nối và tạo giá trị được cho nhiều người, nên mình muốn viết tiếp. Thay vì mình đếm số chữ, số dòng, số trang đã viết.

 

À mình thấy khi vẽ, mình có thể định hình và khám phá ý tưởng mới, mắt mình nhìn tốt hơn và làm cho mọi thứ xung quanh mình đẹp hơn, nên mình thích vẽ. Thay vì đếm số nét, số hình, số năm mình vẽ.

 

Đếm quả thực giúp chúng ta cụ thể hóa tốt hơn, có ích trong những thứ cần tính toán, logic, khoa học… cần sự chính xác.

 

Nhưng áp dụng con số với tài năng, con người, sức khỏe, đam mê, cảm xúc, tình yêu, hạnh phúc,…. và cụ thể hơn ở bài viết này, là những gì bạn làm hàng ngày, bạn làm những thứ mà bạn thích, bạn đang làm và muốn làm?

 

Bạn sẽ đi xa hơn nếu bạn không đếm. Bởi đếm sẽ sớm làm bạn mất kiên nhẫn.

 

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *