Hôm rồi mình nghe 1 người anh kể chuyện.

 

Sau 1 thời gian đi đây đó, anh nhận thấy Đà Nẵng là nơi tuyệt vời hơn Hà Nội, nếu xét về mức độ ô nhiễm, thiên nhiên, chất lượng sống,…

 

Và vì vậy anh thuyết phục mẹ vợ chuyển tới Đà Nẵng sống.

 

Tất nhiên dù nói rất nhiều nhưng mẹ vợ không nghe. Ở HN còn cuộc sống, còn bao nhiêu thứ, mối quan hệ, nhà bao việc,…..

 

Và vì không thành công, nên anh đổi chiến thuật.

 

Anh không cố gắng thuyết phục bằng lời nữa. Anh mời mẹ vợ tới Đà Nẵng chơi. Và kết quả khác hoàn toàn.

 

Mẹ thích ở Đà Nẵng. Và muốn chuyển hẳn vào ở.

 

Nhiều khi, chỉ nói (tell) là không đủ.

 

Chúng ta cần trải nghiệm thực sự, bằng nhiều giác quan. Chùng ta cần được show.

 

Giống như nước. Tell là truyền nước qua 1 ống nước nhỏ, nước truyền qua ít nên phải truyền rất lâu.

 

Show giống như ống nước cỡ đại, nước chảy ào ạt.

 

Vì vậy, show, don’t tell.

 

Vậy như nào là show như nào là tell?

 

Tell (nói thẳng):

“Anh ấy rất buồn.”

“Bức tranh này đẹp.”

“Học cái này rất khó.”

Lúc này người nghe, người đọc không cảm được, chỉ đơn thuần là nhận thông tin.

 

Show không chỉ đơn giản (cho thấy qua chi tiết, hành động, cảm giác):

“Anh ấy ngồi lặng hàng giờ, mắt đỏ hoe, tay vò nát mẩu giấy.”

“Ánh sáng buổi chiều phủ lên bức tranh, làm màu xanh rung rinh như có gió thổi.”

“Mới lật đến trang ba, tôi đã gãi đầu liên tục và thở dài.”

Khi được show, người nghe, người xem tự cảm nhận và nhớ lâu hơn vì nó đánh vào trí nhớ cảm xúc & hình ảnh.

 

Khi mình nhớ lại những trải nghiệm ngày trước. Phần lớn mình không nhớ được chi tiết.

 

Mình không nhớ nổi ngày xưa giáo viên dạy gì, bạn bè mình tâm sự ra sao, cha mẹ nói những gì với mình.

 

Mình không nhớ phần lớn những cái tên, khuôn mặt mình đã gặp, chứ chưa nói đến chi tiết

 

Những gì đọng lại là cảm xúc.

 

Sự buồn chán trong những lớp học. Hoặc cảm giác tập trung khi có 1 giáo viên dạy thú vị.

 

Sự lo lắng khi bản thân làm sai điều gì đó. Sự vui vẻ khi được chơi, được học thứ mình thích.

 

Show là thứ chạm đến cảm xúc của người khác. Cảm xúc giữ lại ký ức.

 

Show là thứ thực sự khiến cho thông tin trường tồn trong trí nhớ của chúng ta.

 

Bởi con người chúng ta được thiết kế để ghi nhớ cảm xúc, trải nghiệm chứ không nhớ thông tin khô khan.

 

Chúng ta xem phim, nghe kể, đọc truyện không phải để lấy ý chính hay xem nó nói về cái gì. Mà là trải nghiệm, đắm mình trong thế giới đó bằng nhiều giác quan

 

Chúng ta đi du lịch, trải nghiệm là để trải nghiệm bằng tất cả giác quan. Chứ nếu không chúng ta ở nhà đắp chăn nghe người ta quay, chụp, kể lại đã đủ.

 

Chúng ta đọc 1 bài viết không chỉ để lấy thông tin, mà còn đắm mình vào cảm xúc của bài viết. Nếu không có lẽ bài viết này mình chỉ gạch đầu dòng 1 vài ý chính là đủ.

 

Chúng ta đến nghe tư vấn, đi mua hàng trực tiếp không chỉ để lấy thông tin về sản phẩm, mà còn trải nghiệm cảm xúc khi chúng ta thực sự dùng thử, thực sự cầm nắm và tưởng tượng cuộc sống sẽ thay đổi thế nào khi dùng sản phẩm đó.

 

Chúng ta đi xem 1 buổi diễn, 1 buổi ca nhạc không chỉ để biết nội dung bài hát hay nội dung buổi diễn

 

Và khi không show được, chúng ta có gì?

 

Những lớp học nhàm chán, buồn ngủ, giáo viên chỉ nói đủ nội dung chính, thay vì dạy và thiết kế bài giảng 1 cách đầy nhiệt huyết.

 

Những bài viết, bài quảng cáo nêu thông tin khô khan, khó hiểu, thay vì viết 1 cách thú vị và dễ hiểu.

 

….

 

Bạn sẽ thấy ví dụ như vậy khắp mọi nơi.

 

Nói ngắn gọn thì:

Tell = thông báo.
Show = gợi trải nghiệm, để người khác cảm thấy như họ đang ở đó.

 

Vì vậy, dù trong viết, nói, marketing, dạy học, bán hàng… nếu bạn muốn những gì mình làm ra chạm được tới người khác?

Show, don’t tell.

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *